Cấu trúc quyền lực thật sự của Nhật Bản — Điều mà sách giáo khoa không bao giờ dạy

Khi xem tin tức, bạn có cảm giác rằng mình đang hiểu thế giới?
Hay bạn cảm thấy “có điều gì đó quan trọng đang bị giấu đi”?

Nếu là kiểu thứ hai, thì trực giác của bạn là đúng.

Bởi vì truyền thông Nhật Bản không được thiết kế để “truyền đạt sự thật”
mà được thiết kế như một công cụ duy trì quyền lực.

Và đằng sau đó tồn tại một chủ thể mà sách giáo khoa không bao giờ đề cập:

Hệ thống quan liêu – “người nắm quyền lực thật sự” của Nhật Bản.

Bài viết này sẽ phân tích sự hình thành của truyền thông sau chiến tranh, kỹ thuật kiểm soát của bộ máy quan liêu, và vạch trần “cấu trúc quyền lực thật sự của Nhật Bản”—điều mà biểu đồ “tam quyền phân lập” ở trường học hoàn toàn không phản ánh.


Chương 1: Truyền thông Nhật Bản sau chiến tranh vốn đã được “kiểm soát” ngay từ đầu

Nhiều người nghĩ rằng sau chiến tranh Nhật Bản đã được trao tự do.

Nhưng thực tế thì khác.

GHQ đã xây dựng tại Nhật Bản một hệ thống “kiểm soát thông tin mang tên dân chủ”.

■ Hệ thống kiểm duyệt của GHQ trở thành “khuôn mẫu” của truyền thông Nhật Bản

Tất cả báo chí, tạp chí, radio đều phải nộp bản dịch tiếng Anh để kiểm duyệt trước khi xuất bản.
Các nội dung bị yêu cầu cắt bỏ phải lập tức loại bỏ.

Tức là, “tự do” của Nhật Bản vốn dĩ đã là “tự do có sự cho phép”.

■ Truyền hình được sinh ra như một “dự án chiến tranh thông tin” của Mỹ

Nhân vật trung tâm là Shoriki Matsutaro, chủ tịch báo Yomiuri.

Trong tài liệu giải mật của CIA, ông được ghi nhận là cộng tác viên mật danh “PODAM”.
Sự ra đời của truyền hình Nhật Bản là một phần của dự án đối phó với khối cộng sản của Hoa Kỳ.

Nói cách khác:

Truyền hình Nhật Bản trước hết là “con mắt của Mỹ”, sau đó mới là “con mắt của người dân”.

Đây chính là DNA của truyền thông Nhật Bản ngày nay.


Chương 2: “Tỷ suất người xem” — loại ma túy đã giết chết tin tức

Khi truyền hình phát triển, tin tức không còn là nhiệm vụ công,
mà trở thành một sản phẩm phục vụ nhà tài trợ.

Tỷ suất người xem trở thành vua.
Các vấn đề xã hội bị biến thành giải trí.
Tin tức trở thành thứ “dễ chịu”, không còn chiều sâu.

Khán giả cũng chỉ thích tin “nhẹ”, không thích tin “nặng”.

Kết quả là báo chí trở thành:

“Không phải quyền lực thứ tư, mà là trưởng phòng quảng cáo thứ tư”.


Chương 3: “Tam giác im lặng” kiểm soát truyền thông Nhật Bản

Giới giải trí, tập đoàn lớn, và công ty quảng cáo.
Nhưng nguy hiểm nhất là:

  • Quyền “không đưa tin”
  • Những vùng cấm không được động vào
  • Cấu trúc không thể chống lại nhà tài trợ

Biểu tượng rõ ràng nhất là vụ bê bối Johnny’s.

Mặc dù năm 2003 tòa án cấp cao đã công nhận phần lớn cáo buộc là sự thật,
các đài truyền hình im lặng suốt 20 năm.

Vì sao?

Nếu chống lại một công ty nắm nguồn tài trợ, đài truyền hình sẽ chết.

Đó chính là thực tế của truyền thông Nhật Bản.


Chương 4: Kẻ đứng sau — Bộ máy quan liêu Nhật Bản

Đây mới là phần mà nhiều người không biết.

Cuộc đối thoại giữa Yukihiro Hasegawa và Yoichi Takahashi vạch trần rằng:

Người kiểm soát Nhật Bản thật sự không phải chính trị gia, mà là quan liêu.

Tam quyền phân lập?
Chính trị gia – người dân – quan chức kiểm soát nhau?

Thực tế không hề tồn tại.


目次

■ Quan chức kiểm soát chính trị gia bằng “thông tin”

Chính trị gia về hình thức là cấp trên của quan chức.
Nhưng quyền thực chất lại nằm ở người nắm thông tin — quan liêu.

Kỹ thuật tinh vi nhất mà họ dùng là:

“Nói nhỏ vào tai chính trị gia điều họ muốn ông ta nói ngay trước buổi phát biểu”.

Chính trị gia bận rộn, thường nói đúng câu vừa được gợi ý.
Một khi đã phát biểu công khai, không thể rút lại.

Đó là “chiến thắng” của quan liêu.


■ Báo chí không thể viết bài nếu không có “tài liệu rò rỉ” của quan chức

Không có “tài liệu mật”, “họp báo off-record”, “embargo”,
phóng viên Nhật không thể viết nổi bài.

Vì vậy báo chí không bao giờ dám chống lại quan liêu.


■ Học giả cũng bị Bộ Tài chính “thu phục từ khi còn trẻ”

Bộ Tài chính chọn những học giả trẻ có triển vọng, đào tạo họ,
cuối cùng đưa họ vào các tổ chức nghiên cứu của Bộ.

Kết quả:

  • Chính trị gia
  • Báo chí
  • Giới học thuật

Tất cả trở thành cấu trúc phục tùng bộ máy quan liêu.


Chương 5: “Hộ chiếu xanh” và đặc quyền vô hình của quan chức

Quan chức Nhật có những đặc quyền mà người dân không hề biết:

  • Hộ chiếu công vụ (màu xanh lục) được đối xử như hộ chiếu ngoại giao
  • Tự động nâng hạng vé bay lên hạng nhất
  • Quyền tiếp cận trực tiếp với Thủ tướng (vì Chánh thư ký Thủ tướng thường là người của Bộ Tài chính)

Điều đó nghĩa là:

Quan chức đứng trên chính trị gia.
Và không có người dân nào đứng trên quan chức.


Chương 6: SNS và AI — những “công cụ kiểm soát mới”

Nếu truyền thông cũ đã mục nát, thì mạng xã hội liệu có là nơi của sự thật?

Không hẳn.

Trên SNS:

  • Không phải “bạn nói gì”, mà là “bạn là ai”
  • Thuật toán chỉ cho bạn thấy điều nó muốn bạn thấy

AI cũng vậy.

Trông có vẻ trung lập,
nhưng quyền lực thật sự nằm ở:

  • Ai sở hữu AI?
  • Ai thiết lập “cài đặt ban đầu”?

Nếu quyền lực can thiệp, AI cũng có thể trở thành công cụ của quan liêu.


Chương 7: Kết luận — Nhìn thấu cấu trúc, phá vỡ sự im lặng

Sự mục nát của truyền thông Nhật Bản không chỉ đến từ đài truyền hình, doanh nghiệp, giới giải trí.
Nó đứng trên một cấu trúc lớn hơn:

Hệ thống quan liêu kiểm soát truyền thông từ phía sau.

Nhà nước, doanh nghiệp, trường đại học, báo chí,
và cả người dân bằng sự im lặng đã tiếp tay cho cấu trúc đó.

Nhưng để phá vỡ nó, chỉ có cách:

Trước tiên, bạn phải “nhìn thấy cấu trúc”.

Và nếu hôm nay bạn quyết định không còn “đọc theo không khí”,
mà chuyển sang nhìn thấu cơ chế,
đó chính là bước đầu tiên để thoát khỏi sự kiểm soát vô hình.


Lời kết

Hy vọng bài viết này trở thành một “điểm kích hoạt”
giúp bạn thay đổi cách tiếp nhận tin tức.

Đừng chỉ hỏi:
“Tin tức nói gì?”
Hãy hỏi:
“Tại sao họ lại đưa tin đó?”

Khi bạn đổi góc nhìn, thế giới trước mắt sẽ hoàn toàn khác.

▼ Other Languages / 他言語版はこちら

よかったらシェアしてね!
  • URLをコピーしました!
目次